Các bài tập cho Vùng Mặt là những bài tập cho các cơ trên toàn bộ mặt (bao gồm cả cơ mắt cho vận động thị giác), kích hoạt/kích thích các dây thần kinh sọ, là những bài tập trong miệng để kích thích cảm giác miệng, thư giãn khớp thái dương hàm (TMJ), mở rộng vòm họng cứng… Những bài tập đó tạo nền tảng cho cảm giác và phản ứng vùng mặt một cách phù hợp, phát triển các phản xạ vùng mặt miệng, từ đó hỗ trợ các hoạt động chức năng (như ăn uống, thể hiện nét mặt, nhìn, nghe, phát âm, lời nói), và sau đó là phát triển các vận động mức cao và cần sự kiểm soát nhiều hơn như biểu đạt cảm xúc sử dụng giao tiếp và ngôn ngữ không lời.
Cảm giác và phản ứng phù hợp sẽ hỗ trợ giảm các hành vi không phù hợp ở miệng như nghiến răng, cắn/nhai/liếm đồ vật, cắn cổ áo/tay áo/móng tay/bút… hay đối với mắt như tình trạng nhìn nghiêng, hoặc tìm kiếm quá nhiều các kích thích thị giác, kiểm soát vận động thị giác kém. Một điểm cần chú ý ở đây là các vấn để về hàm hay thị giác rất nhiều lúc do vấn để về kiểm soát tư thế (ví dụ tư thế không ổn định/cân đối sẽ tác động đến sự cân bằng của hàm, hoặc ảnh hưởng đến xử lý thông tin thị giác). Do đó, không phải cứ có vấn đề ở miệng thì tập miệng, hay ở mắt thì tập mắt, mà có thể ta cần bắt đầu tập từ chân và lưng để có kiểm soát tư thế tốt đã 
Và không phải cứ đứng được, đi được là kiểm soát tư thế tốt đâu
. Các ví dụ về kiểm soát tư thế chưa tốt là ngồi/đứng không thẳng lưng hoặc không ngồi/đứng thẳng im được lâu, đứng bụng phưỡn ra trước, hay dựa dẫm đồ đạc, bám víu người khác, dùng quá ít lực không phù hợp hoạt độnh, chạy/đi bị chúi về phía trước, thay đổi tư thế là người loạng choạng, dễ mất thăng bằng, dễ ngã, nhón gót, bàn chân bẹt, bàn chân bị nghiêng vào trong, đi/đứng đầu gối bị chụm vào trong…
À còn vụ trẻ thích cắn mà mua cái cắn về cho trẻ thích cắn lúc nào thì cắn với hy vọng trẻ thoả mãn rồi sẽ không cắn nữa thì để mình lấy đà rồi sẽ viết. Quan điểm của mình là phản đối. Không phải cứ “đói cảm giác” là cho “ăn cảm giác” thoải mái, không kiểm soát đâu (tương tự với các loại đu, võng, trampoline, bóng…). Bạn có thể tạo ra các kết nối thần kinh chỉ để phản ứng với kích thích cảm giác đó. Điều đó là không lành mạnh với sự phát triển của não bộ.
Bạn nào học lớp Rối loạn Xử lý Cảm giác rồi chắc nhớ hình vẽ việc khuôn mặt tập trung rất nhiều thụ thể (đầu tiếp thu cảm giác), vì vậy vùng mặt rất nhạy cảm, đặc biệt phần môi miệng (hình bên trái trong ảnh minh hoạ của lát cắt bộ não phần cảm giác). Chính vì nhạy cảm nên việc tiếp cận để tập không dễ dàng (chưa nói đến việc trẻ còn lăng xăng không chịu ngồi yên thì cần tập xúc giác, tiền đình, cảm thụ bản thể, kiểm soát tư thế trước), và việc tác động lên vùng mặt của trẻ cần phải dễ chịu và chính xác về điểm đặt tay và lực. Không ít bạn hỏi mình bài tập cho mặt miệng, nhưng không thể hướng dẫn online cho các bạn được. Đến nhìn trực tiếp bạn còn chưa chắc đã làm được đúng. Bạn cần phải được cảm nhận bài tập đó với mặt/miệng bản thân và bạn cần thực hành và kiểm tra để biết mình làm có đúng không.
Vì thế học về vùng mặt bạn cần phải học trực tiếp. Và nếu bạn chưa quen tác động vào người khác (ví dụ như phục hồi chức năng) thì bạn sẽ cần phải học trực tiếp về xúc giác để bàn tay bạn được đào tạo về cách đặt tay, về cảm nhận, về điều chỉnh lực đã.
(bài viết từ Facebook cá nhân của cô Ngọc Phạm)